VIII. KẾT LUẬN
Qua việc nghiên cứu các lời tuyên bố của hai chính phủ Bắc-kinh và Đài-bắc liên quan đến vấn đề chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa từ năm 1951 đến nay, chúng ta nhận thấy rằng cả hai chính phủ này có luận cứ vu vơ, mơ hồ và võ đoán. Họ chỉ nói đi nói lại nhiều lần là Trung-quốc có chủ quyền bất khả tranh nghị hay chủ quyền hợp pháp và chủ quyền đó có từ xa xưa lắm rồi, nhưng lại không đưa ra được một bằng chứng cụ thể nào, căn cứ vào các tiêu chuẩn lịch sử, địa lý hay luật quốc tế, để chứng minh là chủ quyền đó thuộc về Trung-quốc. Vì vậy những luận cứ đó hoàn toàn không có khả năng thuyết phục, dù là đối với những người dễ tính nhất.
Cái lầm lớn nhất của cả Bắc-kinh lẫn Đài-bắc là cứ làm như chủ quyền đó là vấn đề đương nhiên, không cần biện minh. Sở dĩ chúng tôi bảo là lầm là bởi vì khi có sự tranh chấp về một quyền nào đối với vật nào, các phe đương tranh ít nhất cũng phải đưa ra các bằng chứng cần thiết để chứng minh quyền sở hữu của mình đối với vật tranh chấp ngõ hầu có thể thuyết phục những người ngoại cuộc. Việc không chứng minh quyền sở hữu này có thể khiến cho người ngoại cuộc nghĩ rằng sự thực thì phe không đưa ra bằng chứng không hề có quyền sở hữu, mà hành động đòi chủ quyền chỉ là vì do lòng tham muốn chiếm đoạt vật của người khác.
Ngoài ra, cả Bắc-kinh lẫn Đài-bắc đã có hành vi bất hợp pháp là cố tình coi việc giải giới quân đội Nhật-bản đóng ở hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa năm 1946 là Trung-quốc đã thu hồi hai quần đảo này để rồi vin vào đó tuyên bố chủ quyền của Trung-quốc trên hai quần đảo, mặc dù các quốc gia đồng minh trong trận Thế Chiến thứ II chỉ quyết định giải giới quân đội Nhật-bản đóng ở đây thôi chứ không hề quyết định qui hoàn hai quần đảo này cho Trung-quốc. Ngay cả trong Hòa ước Cựu-kim-sơn năm 1951 Nhật-bản cũng không hề tuyên bố hay nhìn nhận qui hoàn Hoàng-sa và Trường-sa cho Trung-quốc. Lý do kể trên rất dễ hiểu: các nước đồng minh trong Thế Chiến thứ II cũng như Nhật-bản đều biết rằng hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa không phải là phần lãnh thổ của Trung-quốc.
Hành vi bất hợp pháp của cả hai phe Trung-quốc này có hậu quả rất tai hại là rất nhiều người ngoại quốc không nghiên cứu kỹ và chỉ dựa vào các tuyên bố của Bắc-kinh hay Đài-loan đã mặc nhiên nhìn nhận chủ quyền của Trung-quốc trên hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa. Các tài liệu do người ngoại quốc viết về vấn đề này đã cho thấy rõ hậu quả tai hại của sự tuyên truyền của hai phe Trung-quốc đó. Rất hiếm, nếu không thể nói quả quyết được là không có, tài liệu do người ngoại quốc biên soạn hay viết đã tham chiếu các tài liệu của Việt-nam chứng minh chủ quyền đối với Hoàng-sa và Trường-sa thực sự thuộc về Việt-nam, mà chỉ tham chiếu tài liệu của Trung-quốc, cả quốc gia lẫn cộng sản, thôi. Tuy cũng có một vài người đề cập tới tài liệu của người Việt-nam nhưng đề cập chỉ là để đề cập thôi, bởi vì họ phần lớn chỉ đề cập tới trong phần thư mục tham khảo ở cuối tài liệu), để làm ra vẻ khách quan và trung lập, chứ không nghiên cứu kỹ lưỡng mà đưa ra những nhận xét hay phê bình của họ.
Ngay cả việc giải giới quân đội Nhật-bản do Quốc quân Trung-hoa thực hiện năm 1946 cũng là hành vi không hợp pháp nốt. Một mặt, qua hiệp ước ký với Pháp ngày 28.2.1946 chính phủ Trung-hoa Dân-quốc đã chuyển nhượng việc giải giới quân đội Nhật-bản ở bắc vĩ tuyến thứ 16 cho Pháp nhưng mặt khác cuối năm 1946 lại cho quân đến giải giới quân đội Nhật-bản chẳng những là ở Hoàng-sa mà còn ở cả Trường-sa nữa, để sau này vịn vào hành động đó cả hai chính phủ Bắc-kinh và Đài-bắc ngang nhiên coi là Trung-quốc đã tiếp thu và có chủ quyền trên hai quần đảo này. Như vậy, nếu áp dụng riêng luật quốc tế theo yêu sách của Trung-Cộng không thôi chúng ta thấy là Trung-quốc cũng không có tư cách pháp định làm chủ hai quần đảo đương tranh Hoàng-sa và Trường-sa.
Nói tóm lại, luận cứ của hai chính phủ Trung-Cộng và Đài-loan không có khả năng thuyết phục được ai về chủ quyền của Trung-quốc trên hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa vì đã không đưa ra được một bằng chứng nào mà chỉ dựa vào hành vi bất hợp pháp. Tuy vậy, guồng máy tuyên truyền của Trung-Cộng cũng như của Đài-loan đã chinh phục được các nước khác, kể cả Hoa-kỳ, Pháp lẫn Liên-hiệp-quốc, không một nước nào, một cơ quan nào, lên tiếng vạch rõ tính cách bất hợp pháp những đòi hỏi và những hành vi của Bắc-kinh và Đài-loan.
|