Tìm kiếmĐăng ký thành viên  >  Đăng nhập    Liên hệ  |  English    
  

Trang chủ



Thư viện trực tuyến



 Hệ thống hàng hải điện tử
 Hệ thống vệ tinh dẫn đường
 White Paper on the Hoang Sa (Paracel) and Truong Sa (Spratly) Islands 1975
 Địa đàng ở Phương Đông
 The Hoang Sa and Truong Sa Arhipelagoes and International Law VN-MOFA 1988
 The Hoang Sa and Truong Sa Archipelagoes Vietnamese Territories VN-MOFA 1981
 United Nations Convention on the Law of the Sea
 Sovereignty over the Paracel and Spratly Islands
 The Sino-Vietnamese Difference on the Hoang Sa and Truong Sa Archipelagoes
 Toán Hàng hải
 Quá trình xác lập chủ quyền của VN tại QĐ HS-TS (Vn)
 The Course to Establish the Sovereignty of Vietnam over Paracels and Spratlys
 黄沙諸島・長沙諸島におけるベトナムの主権確立過程
 Quá trình xác lập chủ quyền của VN tại QĐ HS-TS (Ch)
 Tập San Sử Địa - Số 29



1. Thử đặt vấn đề Hoàng Sa
2. Quần đảo Hoàng Sa
3. Phúc trình về công tác nghiên cứu phốt phát lần cuối cùng
4. Phúc trình cuộc thám sát hòn Nam Yít thuộc QĐ Trường Sa
5. Những sử liệu tây phương minh chứng chủ quyền của Việt Nam
6. Hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa giữa Đông Hải
7. Hoàng Sa và Trường Sa, lãnh thổ Việt Nam
8. Những sử liệu chữ Hán minh chứng chủ quyền của Việt Nam
9. Thử khảo sát về quần đảo Hoàng Sa
10. Hoàng sa dưới mắt nhà địa chất H. Fontaine
11. Phương diện địa danh học của hai quần đảo HS và TS
12. Nhận xét về các luận cứ của Trung Hoa



. Giới thiệu
. Phản ứng đối với lời tuyên bố của tổng thống Phi Luật Tân Quirino (1951)
. Dịp có Hòa hội Cựu Kim Sơn (1951) - Hòa ước San Francisco 1951
. Phản ứng của Trung Quốc đối với việc Phi Luật Tân đòi chủ quyền trên Quần đảo Trường Sa (1956)
. Dịp Việt Nam Cộng Hòa bắt giữ ngư dân Trung Cộng (1959)
. Phản ứng đối với lời tuyên bố của Tổng thống Phi Luật Tân về chủ quyền trên Quần đảo Trường Sa (1971)
. Luận cứ nêu ra trong vụ đụng độ hải quân với Việt Nam Cộng Hòa (1974)
. Các tuyên bố của Trung Quốc từ sau trận hải chiến tháng 1/1974
. Kết luận
. Chú thích và Tài liệu tham khảo




14. Hoàng Sa qua vài tài liệu văn khố của hội truyền giáo Ba-Lê
15. Các văn kiện chính thức xác nhận chủ quyền của Việt Nam
16. Hoàng Sa qua những nhân chứng
17. Thư mục chú giải về Hoàng Sa






Tài liệu tham khảo
Tra cứu



Thảo luận



Tạp chí trực tuyến



Các bản tin







Kết luận
Người gửi: HaiAuVIN

VIII. KẾT LUẬN

Qua việc nghiên cứu các lời tuyên bố của hai chính phủ Bắc-kinh và Đài-bắc liên quan đến vấn đề chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa từ năm 1951 đến nay, chúng ta nhận thấy rằng cả hai chính phủ này có luận cứ vu vơ, mơ hồ và võ đoán. Họ chỉ nói đi nói lại nhiều lần là Trung-quốc có chủ quyền bất khả tranh nghị hay chủ quyền hợp pháp và chủ quyền đó có từ xa xưa lắm rồi, nhưng lại không đưa ra được một bằng chứng cụ thể nào, căn cứ vào các tiêu chuẩn lịch sử, địa lý hay luật quốc tế, để chứng minh là chủ quyền đó thuộc về Trung-quốc. Vì vậy những luận cứ đó hoàn toàn không có khả năng thuyết phục, dù là đối với những người dễ tính nhất.

Cái lầm lớn nhất của cả Bắc-kinh lẫn Đài-bắc là cứ làm như chủ quyền đó là vấn đề đương nhiên, không cần biện minh. Sở dĩ chúng tôi bảo là lầm là bởi vì khi có sự tranh chấp về một quyền nào đối với vật nào, các phe đương tranh ít nhất cũng phải đưa ra các bằng chứng cần thiết để chứng minh quyền sở hữu của mình đối với vật tranh chấp ngõ hầu có thể thuyết phục những người ngoại cuộc. Việc không chứng minh quyền sở hữu này có thể khiến cho người ngoại cuộc nghĩ rằng sự thực thì phe không đưa ra bằng chứng không hề có quyền sở hữu, mà hành động đòi chủ quyền chỉ là vì do lòng tham muốn chiếm đoạt vật của người khác.

Ngoài ra, cả Bắc-kinh lẫn Đài-bắc đã có hành vi bất hợp pháp là cố tình coi việc giải giới quân đội Nhật-bản đóng ở hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa năm 1946 là Trung-quốc đã thu hồi hai quần đảo này để rồi vin vào đó tuyên bố chủ quyền của Trung-quốc trên hai quần đảo, mặc dù các quốc gia đồng minh trong trận Thế Chiến thứ II chỉ quyết định giải giới quân đội Nhật-bản đóng ở đây thôi chứ không hề quyết định qui hoàn hai quần đảo này cho Trung-quốc. Ngay cả trong Hòa ước Cựu-kim-sơn năm 1951 Nhật-bản cũng không hề tuyên bố hay nhìn nhận qui hoàn Hoàng-sa và Trường-sa cho Trung-quốc. Lý do kể trên rất dễ hiểu: các nước đồng minh trong Thế Chiến thứ II cũng như Nhật-bản đều biết rằng hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa không phải là phần lãnh thổ của Trung-quốc.

Hành vi bất hợp pháp của cả hai phe Trung-quốc này có hậu quả rất tai hại là rất nhiều người ngoại quốc không nghiên cứu kỹ và chỉ dựa vào các tuyên bố của Bắc-kinh hay Đài-loan đã mặc nhiên nhìn nhận chủ quyền của Trung-quốc trên hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa. Các tài liệu do người ngoại quốc viết về vấn đề này đã cho thấy rõ hậu quả tai hại của sự tuyên truyền của hai phe Trung-quốc đó. Rất hiếm, nếu không thể nói quả quyết được là không có, tài liệu do người ngoại quốc biên soạn hay viết đã tham chiếu các tài liệu của Việt-nam chứng minh chủ quyền đối với Hoàng-sa và Trường-sa thực sự thuộc về Việt-nam, mà chỉ tham chiếu tài liệu của Trung-quốc, cả quốc gia lẫn cộng sản, thôi. Tuy cũng có một vài người đề cập tới tài liệu của người Việt-nam nhưng đề cập chỉ là để đề cập thôi, bởi vì họ phần lớn chỉ đề cập tới trong phần thư mục tham khảo ở cuối tài liệu), để làm ra vẻ khách quan và trung lập, chứ không nghiên cứu kỹ lưỡng mà đưa ra những nhận xét hay phê bình của họ.

Ngay cả việc giải giới quân đội Nhật-bản do Quốc quân Trung-hoa thực hiện năm 1946 cũng là hành vi không hợp pháp nốt. Một mặt, qua hiệp ước ký với Pháp ngày 28.2.1946 chính phủ Trung-hoa Dân-quốc đã chuyển nhượng việc giải giới quân đội Nhật-bản ở bắc vĩ tuyến thứ 16 cho Pháp nhưng mặt khác cuối năm 1946 lại cho quân đến giải giới quân đội Nhật-bản chẳng những là ở Hoàng-sa mà còn ở cả Trường-sa nữa, để sau này vịn vào hành động đó cả hai chính phủ Bắc-kinh và Đài-bắc ngang nhiên coi là Trung-quốc đã tiếp thu và có chủ quyền trên hai quần đảo này. Như vậy, nếu áp dụng riêng luật quốc tế theo yêu sách của Trung-Cộng không thôi chúng ta thấy là Trung-quốc cũng không có tư cách pháp định làm chủ hai quần đảo đương tranh Hoàng-sa và Trường-sa.

Nói tóm lại, luận cứ của hai chính phủ Trung-Cộng và Đài-loan không có khả năng thuyết phục được ai về chủ quyền của Trung-quốc trên hai quần đảo Hoàng-sa và Trường-sa vì đã không đưa ra được một bằng chứng nào mà chỉ dựa vào hành vi bất hợp pháp. Tuy vậy, guồng máy tuyên truyền của Trung-Cộng cũng như của Đài-loan đã chinh phục được các nước khác, kể cả Hoa-kỳ, Pháp lẫn Liên-hiệp-quốc, không một nước nào, một cơ quan nào, lên tiếng vạch rõ tính cách bất hợp pháp những đòi hỏi và những hành vi của Bắc-kinh và Đài-loan.


Bookmark bài viết này:  del.icio.us  yahoo! myweb  Google  Windows Live  stumbleupon

Copyright © 2007
Designed by CA-Group
All rights reserved

Những tài liệu trên trang web này có bản quyền thuộc VIN. Ngoài những tài liệu đã ghi rõ nguồn gốc xuất xứ, tất cả những tài liệu trên trang web này là công trình của các thành viên tham gia mà chưa từng công bố hoặc xuất bản ở một nơi nào khác. Các tác giả giữ bản quyền bài viết của chính mình và có toàn quyền gửi các bài viết của mình tham dự hội nghị hoặc đăng trên các tạp chí khác. Nghiêm cấm mọi hình thức sao chép, lưu trữ và sử dụng tài liệu trên trang web ngoài mục đích giáo dục. Mọi trích dẫn đều phải ghi rõ nguồn: http://www.vinavigation.net. Mọi thư từ liên hệ xin gửi về webmaster@vinavigation.net. Bản quyền © 2007-2008 VIN. Copyright © 2007-2008 VIN.